Người đàn ông ‘nhảy điên khùng’ trên phố Sài Gòn

“Miễn sao tụi nó có nhận thức, học hành đến nơi đến chốn là cực mấy chú cũng chịu. Cứ con mình còn chịu học là chú chịu được hết”, lời chia sẻ của người cha nuôi 3 con.

Suốt 3 năm qua, đặc biệt là vào dịp cuối năm, ai ở Sài Gòn cũng quen mặt một người đàn ông ‘điên khùng’ đứng một góc ngã tư đường. Cứ tầm 6 giờ chiều, dòng người đông đúc trên phố lại bị thu hút bởi một người đàn ông ấy.

Người đàn ông đó không phải là một nghệ sĩ, cũng chẳng phải là người nổi tiếng,… nhưng lại thu hút đám đông bởi những bước nhảy hài hước ngay trên đường phố của mình.

Ông là Nguyễn Văn Chánh (SN 1972), người ta vẫn quen gọi là Ba Chánh, quê ở tận An Nhơn, Bình Định. Ông có 3 người con Hiếu, Tài, Năng – từng cái tên là từng ước mong về những điều tốt đẹp nhất, mà vợ chồng ông muốn gửi gắm vào các con.

Con gái lớn Hồng Hiếu của chú đã học đến năm 3, ngành Kế toán. Thằng kế là Tấn Tài đang học trường chuyên Lê Quý Đôn. Còn thằng út Tấn Năng cũng đã học lớp 5 rồi, học rất giỏi. Người ta nói chú điên, chú khùng, đi nhảy nhót ngoài đường, chú chỉ cười chứ không nói gì. Kệ, hễ có tiền cho các con học hành giỏi giang, tới nơi tới chốn thì có điên khùng gì chú cũng chịu”, tạm nghỉ ngơi sau màn nhảy múa cả giờ đồng hồ, ông Chánh bắt đầu câu chuyện bằng niềm tự hào về các con.

Chú Chánh mưu sinh bằng nghề bán bánh và đồ ăn vặt đến nay đã 15 năm. Sỡ dĩ chú nhảy múa giữa phố như vậy là để vừa thu hút khách hàng ghé mua bánh, vừa mang lại niềm vui, tiếng cười đến mọi người. Suốt 15 năm nay, chú vừa nhảy vừa bán, tích góp từng đồng tiền lẻ để nuôi 3 người con đang tuổi ăn học ở quê nhà.

“Chú thì không ăn học nhiều, hồi đó học tới lớp 9 là nghỉ. Giờ thấy con mình ham học, học cũng giỏi nên chú mới cố gắng làm ăn nuôi 3 đứa ăn học. Miễn sao tụi nó có nhận thức, học hành đến nơi đến chốn là cực mấy chú cũng chịu. Cứ con mình còn chịu học là chú chịu được hết” – chú Chánh chia sẻ.

‘Sân khấu’ vẫn là một góc ngã tư đường, hiệu ứng ánh sáng vẫn là đèn đường đèn xe . Chú Ba Chánh bật nhạc và nhảy múa. Người qua kẻ lại bị thu hút, có người tỏ vẻ thích thú dừng xe mua ủng hộ vài gói bánh, có người ngó nhìn rồi chạy vụt đi. Và cũng không thiếu những người nhìn chú với ánh mắt kỳ thị cùng nụ cười mỉm chi xem thường.

Có lẽ vì đã quá quen với những hình ảnh như vậy, chú Chánh cũng chỉ cười trừ rồi bộc bạch: ‘Chú thì vui tính, có gì khó khăn cũng phải vui vẻ vượt qua. Nhiều người không biết họ nghĩ chú khùng điên, có vấn đề. Nhưng chú không quan tâm đâu, chú chỉ quan tâm nhưng người yêu mến mình và con mình được đi học.”